“Cậu đang dạy tôi làm việc đấy à?” Lôi Lạc nhìn Đinh Vĩnh Cường chằm chằm, mặt tối sầm lại. “Cậu thật sự nghĩ bây giờ lên chức Tổng cảnh ti rồi thì có thể coi trời bằng vung, không xem tôi ra gì nữa sao?”
Dưới áp lực khủng khiếp từ Lôi Lạc, Đinh Vĩnh Cường cảm thấy khó thở, gần như nghẹt lại.
Trong khoảnh khắc đó, Đinh Vĩnh Cường không khỏi thoáng chút sợ hãi, nhưng rồi lời khẳng định của Thạch Chí Kiên lại hiện lên trong đầu, anh liền ưỡn ngực: “Tôi không có ý đó, Lạc ca! Tôi chỉ đang phân tích sự việc thôi!”
“Hay cho một câu ‘phân tích sự việc’!” Lôi Lạc vẫn nhìn Đinh Vĩnh Cường chằm chằm không rời. “Bây giờ cậu đủ lông đủ cánh rồi, cái gì cũng dám nói, cái gì cũng dám làm, quên sạch trước đây là ai đã cất nhắc cậu, giúp cậu từ một hải cảnh trở thành cảnh sát thường phục, rồi lại đưa cậu lên làm thám trưởng rồi à?!”




